
Nếu tình em tựa một chiếc du thuyền
Vượt biển khơi đi tìm bờ bến lạ
Tình ngày xưa hoang tàn vùi băng giá
Đành thôi em lệ phả giọt chất chồng
Biết nói gì để em hiểu cảm thông
Bao ngày xa hơi nồng dường đã tắt
Lặng âm thầm một mình em hiu hắt
Anh cuối trời nước mắt vọng tình chân
Từng nhịp tim thôi thúc tựa chuông ngân
Nhìn hoàng hôn bần thần đau rệu rã
Ở phương xa tình ai còn cao cả
Như sóng gầm bào phả bến bờ yêu
Biện hộ sao cũng lặng tím trời chiều
Ủ sợi buồn đăm chiêu điều trắc ẩn
Gặng thấu hiểu chẳng dối lòng vướng bận
Dạ yêu em bất tận nói sao vừa
Bấy thời gian lằng lặng tựa song thưa
Anh biệt bóng gió đưa tình sói gởi
Xin em đó ác gian đời mắc cửi
Hãy ghìm lòng khấp khởi trước lời mơn
Anh vẫn đây một dạ há đâu sờn
Nhìn em buồn thờn bơn đau tím tái
Người yêu ơi ...yêu em ...yêu mãi mãi
Mong ấm nồng trãi lộng bậu thềm loan